Bài đăng phổ biến

Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện dài. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện dài. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

NHỮNG GIẤC MƠ HÈ PHỐ (chương 8)

CHƯƠNG VIII: TÌM ĐƯỢC HẠNH PHÚC

Lịch âm báo 23 tháng Chạp. Nhanh. Không nói thì mọi người ai cũng biết, chỉ vỏn vẹn một tuần nữa là Tết. Phố xá hôm nay đông, đông hơn mọi khi nhiều.

Lúc này bọn thằng Tài đã thức giấc. Chúng chẳng chút bận tâm và cũng không hay gì về cái ngày sắp đến. Điều chúng quan tâm duy nhất lúc này, là làm thế nào cho bớt đói. Và trách nhiệm thưộc về cái Hạnh - đứa cầm tiền của nhóm. Cái Hạnh đứng dậy, nó chạy ra chỗ bán bánh mì quen thuộc...

Dạo này, chúng cũng xin được kha khá. Thế nên, chúng tự cho mình cái quyền được nghỉ "kiếm sống". Thấy chúng ở nhà, mọi người cũng tỏ ra quan tâm. Họ hay mang cho chúng đồ ăn, cũng vì thế mà chúng lại bớt đi được một khoản tiền. Chúng tỏ ra vui sướng với điều đó khi thời gian chúng được nghỉ ngơi sẽ dài hơn.

Cái Hạnh về. Nó mang theo ba cái bánh mì, rồi đưa cho thằng Khang và thằng Tài mỗi đứa một cái. Chúng ăn mà như lũ chuột gặm nhấm. Bởi vừa ăn, vừa mang mấy quyển truyện ra đọc. Thỉnh thoảng, cái Hạnh còn phá lên cười. Thằng Khang cũng có lúc tức bực với nhân vật trong quyển truyện nó đang đọc: "Hắn thật đáng ghét". Chỉ có thằng Tài là lặng im. Vì tính nó vẫn vậy. Ít nói và có vẻ sống nội tâm. Khác với thằng Tài, thì thằng Khang lại là đứa nói nhiều và thích tranh cãi. Cũng tại vậy, mà nhiều lúc nó hay tự rước hoạ vào thân. Vụ bị đám trẻ thành phố đánh, là một ví dụ điển hình. Còn cái Hạnh, nó cũng là một đứa thích nói, nhưng lại có vẻ khôn khéo hơn rất nhiều. Mấy hôm nay, không thấy bọn trẻ trong khư trung cư xuống chơi, bọn thằng Tài cũng thấy nhớ nhớ. Nhưng bọn thằng Tài hiểu tại sao bọn trẻ trong cư trung cư không xuống. Vì chúng bận học, mà việc học thì diễn ra như cơm bữa. Nghe kể, chúng có tận sáu buổi học ở trường, rồi học thêm, và học ở nhà nữa.

Cái Hạnh chợt nghĩ ra một sáng kiến. Nó gập vội quyển sách rồi rủ dê thằng Khang và thằng Tài. Chúng sẽ kéo nhau lên tần chơi. Một việc làm chúng nghĩ rất hay ho và cần phải thực hiện.

Chúng lên tầng 3. Độ cao làm chúng "chóng mặt". Có thể vì chúng chưa quen. Nhưng đứng trên này chúng lại nhìn được nhiều cảnh ở phía xa. Mọi thứ thật đẹp và quá lạ lẫm với chúng. Chúng kéo nhau đi dọc hành lang tầng 3, rồi rủ nhau tầng 2. Tầng cao hơn, chúng chưa muốn lên, mà để dành cho một lần đến thăm khác. Chúng đi qua một căn nhà, bên trong có đủ thứ tiện nghi. Nhưng cái khiến chúng phải đứng thơ uhẩn là cái ti-vi lớn đang bật, nhưng lại để không.

 - Cái màn hình rộng quá mày nhỉ? - Cái Hạnh quay ra nói với thằng Khang.

- Xem thế này nó mới đã mắt! - Thằng Tài nói.


Chúng lặng im xem tiếp chương trình ti vi. Được một lúc thì chúng chán, rồi lại kéo nhau đi. Nhà ở tầng 2 hầu như khóa cửa hết, chắc họ bận làm. Chúng nghĩ vậy, rồi lại kéo nhau về gầm cầu thang. Những ngày sau đó diễn ra bình, như thể đã được lên lịch sẵn. Sáng, chúng vẫn ăn bánh mì. Trưa, chúng mải mê với đống sách và truyện, nhiều khi còn quên cả ăn. Tối, sau bữa ăn, chúng ngó lại mấy quyển sách và đi ngủ. Và tối nay, cũng như vậy.

- Ngủ sớm đi. Mai còn đi kiếm sống!

Giọng cái Hạnh vang lên. Được một lúc thì ánh đèn dưới gầm cầu thang cũng tắt. Chúng ngủ và chìm vào những giấc mơ. Ngoài kia, đêm lạnh. Và bầu trời thấp thoáng vài ánh sao.



***


27 Tết. 6h sáng. Đường phố đã nhộn nhạo. Chợ những này này cũng đông từ sớm. Mỗi người một việc, nhưng trên trên khuôn mặt của ai cũng hiện rõ vẻ lo lắng.

Hôm nay, bọn thằng Tài cũng thức giấc từ sớm. Chúng đang lang thang kiếm sống. Những bước chân, đưa chúng từ phố này sang phố khác. Vậy mà, có ngỏ lời thế nào, chúng vẫn chưa kiếm được một đồng. Không những vậy lại còn bị người ta quát mắng.
- Dạ...chú cho con...
- Mới sáng sớm, tao chua mở hàng. Xin xỏ cái gì. Cút ngay!

Bọn thằng Tài bỏ đi, mà tràn trề thất vọng. Chẳng hiểu sao chúng lại vào chợ. Thực ra chúng cũng chỉ hứng lên, muốn vào thăm quan, ngắm nghía, chú không có í muốn định cư ở đây để kiếm sống. Nghĩ vậy, nhưng cái Hạnh vẫn tranh thủ chỗ đông người để xin xỏ. Có một người đàn ông bỏ vào ống nó tờ tiền lẻ. Nó réo lên vui mừng, rồi quay ra thúc dục thầng Khang và thằng Tài:

- Chúng mày mở mồm ra. Tao xin được này! Thằng Khang và thằng Tài im lặng. Cái Hạnh lại quát. Lần này thì thằng Khang không chịu để yên. Nó gắt.

- Kệ tao. Cứ đi thôi. Ai muốn cho họ sẽ tự bỏ. Giờ mở mồm ra, mới sáng sớm, kiểu gì cũng bị ăn mắng. Cái Hạnh nghe vậy, tỏ vẻ đồng tình.

-Kìa tụi mày, chỗ kia ổn đấy chứ. - thằng Tài bất ngờ nói.

- Cũng được đấy - Thằng Khang tán thành

-         Vào đó ngồi đi!

Chúng kéo nhau ngồi vào tấm gỗ dài đặt sẵn ở đó. Ngẩng mặt chúng thấy mình thật nhỏ bé. Chúng nhìn trái, nhìn phải, nhìn ngang...hay nhìn xuống dưới cũng chỉ thấy chân. Thế nen, chúng đành ngửa cổ xin, rồi chìa tay xin. Được một lúc, chúng thấy mỏi cổ, mỏi tay. Không đứa nào bảo đứa nào, chúng đặt cái ống xuống đất và cúi gấm mặt. Phía xa, một phụ nữ có thân hình hơi béo, hai tay xách hai xô nước đang tiến gần đến chỗ chúng. Mụ đặt hai xô nước xuống, tay chống hông.

-         Mấy đưa ra chỗ khác chơi.

Bọn thằng Tài giật mình ngoảnh ra. Chúng trố mắt nhìn.

Thằng Khang lắp bắp:

- Tụi cháu đang ngồi đây mà! Bà ta lấy tay lau mồ hôi, rồi tỏ vẻ hung hăng.

- Tao nói tụi mày không nghe phải không? Thích ăn đòn hả?
Cái Hạnh thản nhiên.
-         Bọn cháu ngồi đây có ảnh hưởng gì đến bác?

Cái Hạnh dứt lời, mụ ta tỏ vẻ tứb giấn hơn. Tiện tay, mụ múc gáo nước trong xô té vào bọn thằng Tài.

- Cút chưa?


Bọn thằng Tài nhìn nhau lưỡng lự rồi đứng dậy bỏ đi. Dĩ nhiên, trong lòng chúng rất tức giận. Bỗng thằng Tài nảy ra một ý định. Đi được một quãng ngắn, chúng với giọng đáp trả. Người đàn bà không tức giận, định đuổi theo. Nhưng mụ đã không kịp, vì bọn chúng đã lẩn vào đám đông mà chạy mất. Một ngày giáp Tết lại qua.


***


28 Tết. Tiết trời có vẻ ấm. Khi ngoài trời có vài tia nắng.

- Nhanh...lên.. hai... người... Giọng cái Hạnh thúc giục thầng Khang và thằng Tài khi chúng đang trên đường đến phiên chợ Tết. Hôm nay chợ có vẻ đông và náo nhiệt hơn. Bọn thằng Tài đang chen mình giữa dòng người để tìm một chỗ ngồi ổn định. Cuối cùng, chúng ta đã tim thấy. Chúng ngồi bệt xuống đường, trước một cửa hiệu bán quần áo rồi chìa ống xin xỏ. Chúng tỏ ra lầm lì, buồn bã và hết sức đáng thương. Thằng Khang bỗng bỏ cái ống xuống đất. Nó liếc mặt nhìn vào trong ống. Có tiền. Nhưng toàn tiền lẻ. Nếu có bỏ ra đếm, chưa chắc đã được hai mươi nghìn. Nó quay ra nhìn cái Hạnh làu bàu.

- Mỏi nhừ tay, mà chẳng được bao nhiêu! Sao họ... kiệt thế. Cái Hạnh gắt.

 - Nói nhiều. Thế mày muốn được bao nhiêu nữa? Đã đi ăn xin, lại còn...

Người qua lại có vẻ đông hơn. Nhưng thay vì để mắt tới chúng, người ta lại ngó mắt vào các cửa hàng quần áo, hay đánh mắt qua dãy hàng tạp hoá. Bai đứa cùng đặt cái ống tiền xuống đất. Chúng ngáp ngắn, thở dài. Bỗng thằng Tài giật mình. Tay nó đánh vội vào người cái Hạnh, mắt nó nhìn chằm chằm về một phía, miệng há hốc, nói ấp úng.

-         Bọn... mày... nhìn...

Thằng Khang buồn mồm, hỏi:

-         Nhìn gì?

Bấy giờ, cái Hạnh liếc mắt nhìn theo. Nó cũng giật mình và tỏ vẻ sửng sốt. Thằng Khang là đứa cuối cùng nhận ra, nhưng chúng cũng nhanh chân đứng dậy để... chuồn. Thì ra là chúng thấy bọn trẻ thành phố, bọn đã đáng thằng Khang lần trước.

- Nhanh lên kẻo chúng thấy!

 - Thằng Tài nói. Cả ba cố đều cố chen chúc trong đám đông chạy. Nhưng dường như, bọn trẻ thành thành phố đã thấy chúng. Bọn chúng cũng đuổi theo bọn thằng Tài quyết liệt...

- May mà chợ đông, không thì... - Thằng Khang vừa thở vừa nói.

Chúng nghĩ chúng đã thoát, nên cả ba lại quay ra hào hứng bàn tán mà không nghĩ gì nữa. Bất ngờ, thằng cao to (một trong những đứa trẻ thành phố) xuất hiện trước mặt chúng.

 - Mấy chú em chạy đâu nhanh thế!

Bọn thằng Tài giật bắn người. Trong khi chúng đang lo sợ để tìm cách tháo chạy thì thằng cao to lại vui vẻ, huýt sáo. Cả ba cố giữ bình tĩnh, để tìm cách tháo chạy. Phút chốc, chẳng đứa nào nói với đứa nào, chung quay đầu. Nhưng chưa kịp bước thêm nửa bước thì ngay lập tức đã bị bọn đàn em của thằng cao to bao vây.

-         Chạy nữa sao? - một thằng hống hách.

Bọn thằng Tài im lặng. Chợ đông, nhưng không ai chú ý đến chúng. Chúng rơi vào thế khó thoát thân. Thằng Khang và thằng Tài tỏ vẻ lo lắng và sợ sệt. Tuy nhiên, cái Hạnh lại vẫn tỏ ra rất bình tĩnh.

- Định đánh bọn tao ở đây hả? Chợ đông lắm đấy!


Một thằng hơi thấp (nhìn có vài nét giống thằng Hiếu) vênh mặt, rồi chỉ tay thẳng vào mặt cái Hạnh.

- Ngu gì. Bọn tao sẽ đem mày ra chỗ khác. Ở phố này, chẳng thiếu gì chỗ vắng vẻ đâu?

Nói xong nó cười khanh khách. Thằng cao to ra hiệu cho mấy đứa đàn em túm tay bọn thằng Tài lôi đi. Cái Hạnh lại nhanh miệng hét toáng lên.

"BỘP"

Một người đàn ông xuất hiện trước mặt thằng cao to, làm cho bớt hung hãn. Ông ta nhìn nó, dơ tay định đánh nó thêm vài phát nữa nhưng nó né được.

- Không ở nhà, ra đây gây loạn hả, thằng ranh!

Thằng cao to cúi gầm mặt, miệng nó lắp bắp không lên lời. Hoá ra, người đàn ông vừa ra tay cứu bọn thằng Tài lại là bố của thằng cao to. Bị mắng và bị mấy cái bạt tai, nhưng có vẻ nó vẫn không muốn buông tha cho bọn thằng Tài. Nó vẫn trợn mắt lên mắt lên nhìn bọn chúng. Bỗng người đàn ông túm tay thằng cao to lôi đi. Bọn đàn em của nó cũng lõng nhõng chạy theo. Bọn thằng Tài lại thoát. Chúng kéo nhau về gầm cầu thang.

Sau vụ vừa rồi, bọn thằng Tài lại đưa ra thêm một quyết định: Chúng sẽ không bao giờ xuất hiện ở khu chợ này. Vì chúng nghĩ, chúng sẽ không may mắn thêm một lần nữa, nếu gặp lại bọn thằng cao to ở đấy...

***

 29 Tết. Mọi thứ trong khư trung cư có vẻ im ắng. Bọn thằng Tài cũng vậy. Chúng vẫn đang no giấc trong khi đồng hồ đã chỉ gần 10h trưa. Hôm nay chúng nghỉ. Ngày mai cũng vậy. Chúng nghĩ, chúng cũng cần phải chuẩn bị gì đó cho Tết. Không thể mua them một bộ quần áo mới, cũng không thể sắm sửa mọi thứ để trang tri cho ngôi nhà mà chúng đang ở. Vì chúng không có nhiều tiền. Việc duy nhất chúng có thể làm là bỏ hết số tiền chúng kiếm được trong những ngày qua ra mua đồ ăn dự trữ trong mấy ngày Tết. Bởi chúng biết, mùng 1 Tết, sẽ chẳng ai mở cửa bán hàng.

Khác với chúng, bọn trẻ trong khu trung cư đã dạy từ lâu. Chúng đang họp bàn, chuẩn bị cho một kế hoạch bí mật. Sẽ có rất nhiều thú vị và ý nghĩa.

***

30 Tết. 7h30 sáng. Bọn thằng Tài thức giấc trong một tâm trạng háo hức. Sau khi đã bàn bạc và thống nhất kĩ lưỡng về việc mua đồ ăn dự trự trong mấy ngày Tết, chúng lại đem đống truyện ra đọc. Và có vẻ rất chăm chú. Trên tầng, đám đám trẻ trong khu trung cư đang tìm cách để bọn thằng Tài phát hiện ra những cái hộp đang treo lơ lửng trên đầu chúng. Đó là những món quà bất ngờ đầu tiên, mà mọi người muốn dành tặng cho bọn chúng...

Một đứa nhanh trí, lấy chiếc dép dưới chân ra thả xuống. Chúng cười rồi chạy lên, vờ như không biết gì. Chiếc dép rơi xuống làm cái Hạnh giật mình. Nó ngẩng mặt lên, xem ai đã không may hay cố tình làm rơi chiếc dép xuống. Và nó phát hiệt ra những cái hộp đang treo lơ lửng. Nó gọi thằng Khang và thằng Tài ra xem.Chúng tỏ ra ngạc nhiên và to mò vô cùng. Và cả ba cùng kéo nhau lên tần gỡ những cái hộ xuống. Ban đầu, chúng chỉ có ý định xe thử rồi lại treo vào chỗ cũ. Nhưng khi tháo xuống, chúng mới biết những món quà đó là dành cho chúng. Khi trên nắp hộp, có ghi tên của từng đứa.

Cái Hạnh là đứa đầu tiên bóc quà. Tiếp đến là thằng Khang và cuối cùng là thằng Tài. Và cả ba đứa một lần nữa lại không tin vào mắt mình. Món quà mà chúng nhận được là những thứ mà chúng chưa từng mơ ước: quần áo, mũ, giấy dép... Tất cả đều mới tinh và thơm tho. Chúng ướm thử lên người, ngắm nghía rồi lại bỏ vào cái hộp. Chúng sợ, sẽ làm bẩn những bộ trang phục đẹp đẽ ấy. Trên cầu thang có tiếng bước chân. Đó là bọn trẻ trong khu trung cư. Chúng xuống chỗ bọn thằng Tài, chẳng nói chẳng giằng chúng kéo bọn nó lên tầng.

- Kéo tụi tôi đi đâu vậy? - Ba đứa đồng thanh.

- Đi thì thì khắc biết! - Một đứa nói. Bọn thằng Tài được đưa vào nhà cái Trang (một trong hai đứa con gái phát hiện ra chúng, khi chơi trò chốn tìm. Đứa còn lại tên Minh). Và chúng ngỡ ngàng với mọi thứ.

- Mấy người nhìn gì vậy? - một đứa hỏi.

Bọn thằng Tài giật mình.

- Nhà ai đây? - Cái Hạnh hỏi

 - Nhà tớ đấy!- Cái Trang đáp.

- Đẹp quá! - Cái Hạnh thốt lên!


Cả đám bật cười. Trưa hôm đó, bọn trẻ trong khu trung cư và bọn thằng Tài đã có một bữa liên hoan thịnh soạn, diễn ra trong không khí vui vẻ, mà không có sự kì thị dành cho bọn thằng Tài. Đã vậy khi ăn xong, chúng còn bị dữ lại để ngủ trưa ở đó. Mặc dù, chẳng hiểu gì về những thứ đang diễn ra, nhưng bọn thằng Tài vẫn đồng í. Thậm chí, trong đầu chúng còn nảy ra những ý nghĩ sung sướng, vì chẳng bao giờ chúng được ăn ngon rồi lại được ngủ ở một nơi như thế này.

Hai giờ chiều, chúng được đánh thức. Mẹ cái Trang nhờ chúng dọn nhà. Và chúng đã hoàn thành xuất sắc công việc được giao. Xong việc, chúng được xem ti vi. Còn cái Trang và mẹ nó đang loay hoay dưới bếp chuẩn bị bữa tối. Điều đó khiến chúng cảm thấy, mình được đón tiếp như những vị khách quý...

Một lúc sau, cái Trang đưa chúng đi tắm và đưa cho chúng những bộ quần áo khác cũng khá đẹp để mặc. Chúng có đòi mặc những bộ được tặng lúc sáng. Nhưng cái Trang khuyên chúng nên để nó đến giao thừa. Chúng đã đồng ý và cũng lớ ngớ hiểu ra mọi chuyện.

Sau bữa tối, chúng ngồi xem chương trình ti-vi với bọn trẻ ở khu Trung cư. Chúng tỏ ra rất thích thú với những chương trình đón giao thừa. Xem được một lúc, bọn trẻ bỏ về hết. Chỉ còn mỗi cái Trang và bọn thằng Tài. Nhưng sau đó thì cái Trang cũng đi vào phòng và đóng kín cửa. Trước màn hình ti vi, cả ba đứa nhìn nhau buồn bã. Chúng thì thầm, định kéo nhau xuống gầm cầu thang. Dẫu sao thì chúng cũng chán ở trên này lắm rồi. Nhưng thật không may, việc mà chúng nói với nhau đã bị cái Trang nghe được.

- Mấy người không được xuống đó vào lúc này, nghe không?

- Cái Trang thò đầu ra khỏi phòng nói.

- Tại sao? Nhà chúng tôi mà! - Cái Hạnh thản nhiên nói.

- Vậy thì xuống đi. Sáng mai mấy người sẽ bị tống cổ ra khỏi đó. - Cái Trang răn đe.

- Đừng dọa. - Thằng Khang nhìn cái Trang

- Ai cũng biết chúng tôi ở dưới đấy lâu rồi, họ sẽ không làm thế đâu! - Đấy là do chúng tôi xin hộ thôi! - Cái Trang cau mày - Không nghe tôi, mai tôi bảo các cô chú trong khu trung cư đuổi ra thì đừng có bảo tôi không báo trước đấy.

Bọn thằng Tài lại ngoan ngoãn ngồi xuống. Chúng từ bỏ hẳn ý định xuống dưới đó. Vì chúng sợ bị đuổi đi. Và nếu chuyện đó xảy ra thật, thì chúng sẽ chẳng biết đi đâu về đâu nữa. Bởi khó khăn lắm, chúng mới tìm được một chỗ ngủ tốt như vậy. Vả lại, chúng cũng ở đấy quen rồi. Giờ mà đi, chúng chẳng đành lòng.

Đang mải nghĩ ngợi, thì bọn thằng Tài bỗng giật mình khi nghe tiếng gọi. Ngoảnh mặt, chúng thấy bọn trẻ trong khu trung cư đã trở lại. Đúng lúc đó, cái Trang cũng từ phòng bước ra, tay giấu phía sau. Chúng tiến gần bọn thằng Tài, làm cho ba đứa chẳng hiểu gì và phải đoán già đoán non. Rồi cả đám trẻ ở khu trung cư cùng đồng thanh đếm. Đến giây thứ 3 thì chúng cùng chìa tay ra. Bọn thằng Tài ngơ ngác và quá bất ngờ với những món quà trong tay của bọn trẻ ở khu Trung cư.

-         TẶNG CHÚNG TÔI? - Bọn thằng Tài đồng thanh hỏi.

Bọn trẻ khu trung cư cũng đáp lại chúng bằng một "màn" hô đồng thanh.

-         Ừ. CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

 Là lần thứ hai trong cuộc đời (sau buổi sáng nay) bọn thằng Tài được nhận quà. Nhưng chúng vẫn cảm thấy bất ngờ và hạnh phúc. Vì chúng được người ta quan tâm và để mắt đến. Chỉ riêng điều đó, đã làm chúng quên đi bên trong những cái hộp kia đựng gì. Ngoài biết nói một câu cảm ơn. Thì chúng chẳng còn biết nói gì hơn vào lúc này. Sau màn tặng quà, cái Trang liếc nhìn đồng hồ. Nó thảng thốt khi biết, CHỈ CÒN 10 PHÚT NỮA LÀ GIAO THỪA. Nó vội giục bón thằng Tài.

-         Mấy người vào thay đồ đi. Bộ quần áo lúc sáng được tặng đó! Bọn thằng Tài tỏ ra khẩn trương.
Lúc bước ra từ phòng thay đồ, trông đứa nào cũng đẹp hẳn lên. Bọn trẻ khu trung cư rớm nước mắt.

-         Mấy người đẹp quá! - Cái Trang khen.

Bọn thằng Tài lặng thinh, chúng không nói gì, vì chúng vẫn mãi ngắm bộ quần áo trên người. Nhờ có nó, mà trông chúng như biến thành một người khác. Bỗng có tiếng chuông điện thoại, cái Trang chạy vào phòng nhấc máy. Lúc đi ra, nó cầm theo ba cái khăn. Nó bảo bọn thằng Tài bịt mắt, để dẫn chúng đến một nơi dành cho chúng những bất ngờ tiếp theo. Bọn thằng Tài gật đầu và tỏ ra rất tò mò.

-         Giờ thì đi theo tụi mình nhé! - một đứa nói.

Và bọn trẻ thành phố bắt đầu dắt bọn thằng Tài ra khỏi nhà cái Trang. Đến nơi, chúng tháo khăn ra cho bọn thằng Tài, khiến ba đứa phải đứng ngẩn người bởi khung cảnh hiện ra trước mắt. Nơi chúng ở được dọn dẹp và trang trí đẹp đẽ. Không chỉ vậy, phía ngoài hành lang còn kê thêm mấy cái bàn bầy bánh kẹo và hoa quả. Nói cách khác, thì đây một bữa liên hoan đón giao thừa dành riêng bọn thằng Tài...

- Kìa! Người ta bắn pháo hoa rồi! - Ai đó nói to. Bọn trẻ trong khu trung cư kéo tay bọn thằng Tài chạy ra xem. Chúng hò reo, rộn vang một góc trời. Trời đổ mưa phùn. Gió thổi nhè nhẹ. Không khí thiêng liêng của đêm giao thừa diễn ra thật khác lạ. Sau màn bắn pháo hoa, bọn trẻ ngồi quây trong vào bàn liên hoan. Nhưng mọi người cứ nhìn nhau là lạ. Thậm chí, còn có người đưa tay lên gạt nước mắt đang rơi.

-         Thôi mọi người. Vui lên đi! Sẽ không có thêm một bữa liên hoan nào nữa như thế này đâu! Mẹ cái Trang dứt lời. Mọi người nâng cốc chúc mừng.

***

Buổi liên hoan diễn ra được một lúc, khi bọn trẻ cũng đang cười nói vui vẻ, thì mẹ cái Trang bỗng lên tiếng. - Các cháu trật tự một chút được không? Bọn trẻ im ắng không nói thêm một tiếng. Bà nhìn chúng bằng ánh mắt ân cần.

-         Không có một bữa tiệc nào mà không có kết thúc. Vì vậy, bữa liên hoan đón giao thừa ngày hôm nay cũng lên dừng lại....

Đám trẻ "ồ" lên. Mẹ cái Trang ra hiệu trật tự. Rồi bà nói tiếp.

- Nhưng trước khi kết thúc, ta sẽ có thêm một bất ngờ nữa - bất ngờ cuối cùng dành cho ba cháu Hạnh, Khang và Tài. Bọn thằng Tài đưa mắt nhìn. Chúng nín thở, hồi hộp.

-         Hẳn từ nãy, các cháu sẽ thắc mắc về sự xuất hiện của người phụ nữ này phải không? - Mẹ cái Trang chỉ tay vào người phụ nữ ngồi cạnh bà. - Xin giới thiệu... Mẹ cái Trang bỗng dừng lời.

Người phụ nữ kia hiểu ý. Bà ta tiếp lời.

- Xin giới thiệu, bác tên là Nhân Ái. Bác đến từ làng trẻ mồ côi, với trọng trách nuôi dưỡng các cháu có hoàn cảnh. Và hôm nay, thật hạnh phúc cho bác khi được nhận thêm các cháu Hạnh, Khang và Tài vào trong đại gia đình lớn của bác...


Người phụ nữ dừng lời, mọi người cùng vỗ tay. Bọn thằng Tài không tin vào tai mình. Chúng bật khóc, rồi đứng lên cảm ơn rối rít. Và đâu đó bắt đầu xuất hiện những giọt nước mắt. Bọn trẻ khu trung cư đổ xô ánh mắt về phía bọn thằng Tài. Không ai bảo ai, chúng khẽ nắm tay nhau. Những cái xiết tay thật chặt và đầy ấm áp...

- Mình thật không muốn xa các bạn - Cái Trang nói.

- Bọn tớ cũng vậy! - cái Hạnh khóc nấc lên.

- Thôi nào các cháu, đã đến lúc phải đi! - Bác Nhân Ái nói.

Chúng vẫn nắm chặt tay nhau, không muốn buông.

- Thế các con muốn các bạn đêm nay lại ngủ trong gầm cầu thang nữa sao? - Mẹ cái Trang lên tiếng.

Những ngón tay đang đan chặt vào nhau khẽ rời ra. Bác Nhân Ai nắm lấy tay bọn thằng Tài, dắt ra chiếc xe đang chờ sẵn trước khu trung cư. Bác mở cửa. Bọn chúng ngồi vào, rồi thò đầu qua cửa xe.

- Chào tạm biệt cô chú và các bạn! - Thằng Tài nói.

- Bọn tớ sẽ nhớ các bạn rất nhiều! - cái Hạnh nói.

- Chúng tớ cũng vậy! - Cái Trang mếu máo - Nhất định bọn tớ sẽ đến thăm các bạn. Đợi nhé!

Tất cả khóc lớn. Chiếc xe bắt đầu chuyển động. Xá dần ánh mắt của mọi người trong khu trung cư, khuất dần sau bóng tối của đêm giao thừa, vượt qua nó và chạy thẳng về nơi có ánh sáng đang đón chờ...



Hải Dương, 29/2/2009

NHỮNG GIẤC MƠ HÈ PHỐ (chương 7)

CHƯƠNG VII: NGÔI NHÀ MỚI


Sau mọi chuyện, chúng không thể vui vẻ và hào hứng. Chúng đi được một quãng dài, rồi rẽ sang một con phố khác. Chúng cứ đi cho đến lúc kiệt sức. Chúng ngồi trên bậc thềm của một căn nhà đã khóa cửa ngoài rồi dựa lưng và chìm sâu vào giấc ngủ. Đến khi chúng tỉnh dậy, thì trời đã tối.

Bụng đói còn cào, nhưng chúng vẫn gượng mình đứng dậy để đi. Chúng đi từ phố này sang phố khác. Phố sáng điện đường, phố lại tối om, vắng vẻ và lạnh lẽo. Bước chân vô tình đã đưa chúng đến chợ đêm.

Người qua lại trong chợ đêm khá đông. Đi giữa dòng người, chúng thấy ấm áp hơn, nhưng lại chẳn có ai chú ý đến chúng. Vì thế? mà chúng chẳn có cơ hội xin xỏ. Rồi tình cờ, chúng phát hiện ra một cơ hội, cơ hội giúp chúng là dịu đi cái bụng đang biểu tình. Khi chúng thấy, một tờ hai mươi nghìn hở ra ở túi quần sau của một người phụ nữ. Chẳng ai sai bảo, nhưng chúng bám theo người phú nữ đó.

Này, mày trông... - thằng Tài nói

- Rút trộm? - cái Hạnh cau mày. - Làm như thế thật không đúng!

- Thế mày định nhịn đói sao?

Bọn thằng Tài thôi tranh cãi. Và chúng không quên để mắt đến người phụ nữ. Chúng đang chờ một cơ hội. Đột nhiên, người phụ nữ dừng bước. Bà ta đứng ngắm nghía trước một quán bán hàng lưu niệm. Chúng vừa nảy ra một kế hoạch.

 - Đẩy tao vào! Nhanh! - thằng Khang quát.

 Cái Hạnh không trần trừ, nó đã mạnh tay đẩy thằng Khang vào người phụ nữ. Và thằng Khang giả vờ không biết, rồi nhân cơ hội đó, nó rút lấy tờ hai mươi nghìn. Người phụ nữ ngoảnh mặt, quát mắng. Chúng rối rít xin lỗi và chạy đi không ngoái lại. Khi đã đi được xa, chúng cười hả hê, rồi đi mua đồ ăn bỏ bụng.

Kể từ tối hôm đó trở đi, bọn thằng Tài đã chính thức làm nghề móc túi. Tối nào chúng cũng lang thang ở chợ đêm, chờ người ta sơ hở là chúng...hành nghề.

Cũng từ ngày đi móc túi mà cuộc sống của chúng có phần thay đổi. Số lấy được, ngoài chi tiêu ăn uống, chúng còn dành dụm mua quần áo. Mặc dù, không phải là những bộ đắt tiền, nhưng cũng giúp chúng ấm áp hơn. Điều đó làm chúng hạnh phúc. Dù đôi lúc, chúng cũng cảm thấy ân hận về những gì mình làm. Và chúng vẫn tiếp tục, vì đó là miếng cơm manh áo duy nhất.

Chúng làm mưa làm gió ở khu chợ đêm này cũng đuợc khá lâu. Người đến đây cũng đề phòng và cẩn thẩn, nhưng họ vẫn mất. Dễ hiểu, vì chúng quá nhanh nhạy, quá nhiều chiêu trò. Vả lại, làm lâu ngày, chúng cũng tích lũy được cho bản thân ít kinh nghiệm. Thế nên, công việc của chúng diễn ra trót lọt là đương nhiên.

Tôi nay, khu chợ đêm có vẻ không đông khách. Nhưng chúng vẫn hoạt động. Vừa tách ra khỏi thằng Khang và thằng Tài cái Hạnh đạ tìm được đối tượng. Nó bám theo một người phụ nữ. Bà ta mặc bộ đồ rất bắt mắt, xách theo một cái túi khá đẹp. Nhưng cái Hạnh không bận tâm đến mấy thứ đó. Cái mà nó quan tâm nhất, là tờ một trăm nghìn hở ra từ cái túi xách. Nó bám theo, và giữ một khoảng cách không xa.

Để tránh sự chú ý của mọi người, cái Hạnh vẫn tỏ ra không hay biết gì. Thỉnh thoảng, nó còn giả vờ dừng chân ngắm nhìn các cửa hàng. Còn thật ra thì nó cố bám sát người đàn bà hơn. Khoảng cách nhiều lúc khá thuận lợi, nhưng nó vẫn đang đợi thời cơ. Và khi thời cơ đến, nó nhanh tay rút tờ tiền. Công việc trót lọt, nó quay người định tẩu thoát, thì bị một gã đàn ông tóm lấy tay. Hóa ra, gã đã đi theo nó suốt từ nãy, mà nó không hề hay biết. Gã trợn mắt, cười.

- Chạy vội thế cháu! - Gã hỏi nó bằng giọng tử tế, nhỏ nhẹ.

 Sau đó, thì quay ra lớn tiếng để mọi người nghe thấy - Móc túi! Móc túi! Đám đông vây quanh. Gã đàn ông kể lể dài dòng. Sau một hồi, ông ta sung sướng.

- Mày giỏi lắm, con ranh!
Cái Hạnh hoảng hồn lắp bắp:

-         Chú nói sao ạ? Con không hiểu.

Ông ta nắm cổ tay nó dơ lên:

-         Thế mày giải thích sao về tờ một trăm nghìn này!

Mặt nó méo xệch, miệng nó mếu máo như sắp khóc.

-         Dạ...con....

Chưa nói xong, cái Hạnh định giằng tay người đàn ông chạy. Nhưng không được, vì cái nắm của ông ta quá chặt. Nó không thể thoát thân.

Lúc này, người phụ nữ ăn mặc bắt mắt mới lên tiếng. Bà ta hung hăng.

- Rình mày khá vất vả đấy con ranh!

Cái Hạnh lặng im, không biết nói gì. Nó trở thành tâm điểm chú ý của người đứng xem. Rồi từ đâu, một người đàn bào lao đến. Bà ta túm tóc nó, tát cho nó một tát.

- Con náo toét. Trông mày xinh xắn thế mà cũng đi móc túi hả? - Bà ta trợn mắt mắng tiếp - Mày có biết tao mất bao nhiều tiền rồi không? Những đồng tiền tao kiếm ra bằng mồ hôi nước mắt!

Cái Hạnh sụt sịt. Vì chưa bao giờ nó thấy nhục nhã và xấu hổ đến thế. Nó định lên tiếng xin lỗi, thì một người khác chỉ vào mặt nó quát.

- Mày oan à mà còn khóc. Con nhà vô giáo dục. Cái Hạnh cầu xin:

- Dạ con xin các bác tha cho con lần này!

Vừa nói, nó vừa khụy gối quỳ xuống và kể về hoàn cảnh. Một người đàn ông tỏ vẻ thông cảm.

-         Có đói, có khổ thì phải xin. Chứ không được đi ăm cắp như thế.

Có những tiếng xì xầm. Một người khác lại nói.

- Thôi tha cho nó. Lần sau nhớ rút kinh nghiệm.
Gã đàn ông bắt được vẫn cầm tay nó. Nhưng có điều, gã đã thả lỏng tay. Rồi gã nói.

- Lo mà sửa đổi. Nếu còn làm việc này, để tao bắt thêm được một nữa thì đừng trách.

Gã vừa dứt lời thì buông tay nó. Xung quanh, mọi người cũng tản đi. Nó đứng dậy. Chạy. Chạy trong sợ hãi và nhục nhã.

Đêm đó cái Hạnh kể lại chuyện cho bọn thằng Tài và thằng Khang. Chúng suy ngẫm rồi quyết định từ bỏ con đường sống bằng nghề móc túi. Chúng rời khỏi chợ và không xuất hiện ở đó nữa. Chúng lang thang và tìm đến một khu trung cư. Ở đây, chúng đã tìm ra được một chỗ ngủ khá ổn. Đó là gầm cầu thang.

Cái gầm cầu cầu thang không quá chặt để chúng phải ngủ ngồi. Nó rất kín giúp chúng tránh gió tránh cái lạnh của mùa đông. Chugs hào hứng gọi đó là căn nhà mới.

Chúng ra vào căn nhà rất thận trọng. Chúng sợ, nếu ai đó phát hiện ra chúng họ sẽ tống cổ chúng ra đó. Nhưng chúng lại không biết rằng, chẳng ai thèm ngó ngàng đến chúng và chỗ ngủ của chúng. Cái gầm cầu thang đó bỏ hoang.

Chúng xếp lại đồ đạc ở trong đó. Rồi ngăn gầm cầu thang ra làm hai. Một bên là chỗ ngủ của thằng Tài và thằng Khang  bên còn lại là chỗ của cái hạnh.


Từ sáng đến giờ, cái Hạnh cứ liên miệng càu nhàu. Nó khó khó chịu khi người ta cứ đi lại trên đầu nó(đi trên cầu thang).
Tiếng giầy dép làm nó giật mình,lúc lại làm tan đi giấc mơ đẹp của chúng. Nó nghĩ bụng, nếu có thể ra vào đây tự do, nó sẽ chạy ra ngoài, mắng cho đám người đó một trận. Nhưng đấy là “nếu”, vậy nên chúng không dám càu nhàu bé tiếng.

A …A A A A A!

Bọn thằng Tài giật mình vì tiếng hét lớn phía trên. Giờ thì không chỉ là một, mà như có đến trăm tiếng hò reo, rồi nhảy thình thịch trên đầu chúng.

-         Lại chuyện gì nữa đây! – Thằng Tài thì thầm.

Tiếng hò reo vẫn không dứt.

       -Xù…xì…!

-         Tao nhất rồi! Ha ha.
-         Không, cả tao nữa chứ!

   Đám trẻ đang nhốn nháo xù xì để tìm ra người đuổi. Chúng chơi trốn tìm. Sau một hồi, chúng đã tìm ra đứa phải làm. Đó là một thằng con trai cắt đầu cua, và một đứa con gái tóc bện sam. Thằng con trai lớn tiếng:

-         Tao giao hẹn, ngăn từ tầng hai,xuống đến chân cầu thang. Không chơi vào nhà!

      Cả đám hét lên: “rõ” hai đứa úp mặt vào tường, bắt đầu đếm “5…10… 15…” có vài đứa núp trên tầng hai. Vài đứa lại xuông tầng 1. nhưng có hai đứa con gái lại chạy ra chân cầu thang.

-         Vào đây đi, chỗ này kín đấy!

-         Nhưng bẩn lắm.


-         Cứ núp tạm đi, ván sau tìm chỗ khác!

       Hai đứa chạy sâu vào trong, chúng ngồi trước chỗ bọn thằng Tài ngủ. Chúng nói chuyện, mà làm bọn thằng Tài sợ hãi. Đã vậy, chúng còn ngả lưng vào tấm chắn trước chỗ ngủ. Nó trệch ra. Thằng Khang và thằng Tài nhanh tay giữ. Nhưng mọi sự cố gắng của hai đứa lại đang không có kết quả. Tay thằng Khang run run, thằng Tài cũng lạnh cả xương sống, mồ hôi nhễ nhại và… Hai đứa con gái hét toáng lên, thằng Khang rúm ró, thằng Tài hoảng sợ. Tấm chắn đổ.

-         Sao hai người lại ở trong đây làm tôi sợ quá!

Một đứa con gái hỏi lớn. Thằng Khang run run:

-         Ờ…ờ…xin hai người…cầu xin hai người đó!

Đứa con gái khác ngắt lời:
-         Xin…gì?

Thằng Tài lắp bắp:

   -Thì xin hai người đừng gọi ai tới đây, tống cổ chúng tôi đi.

Hai đứa con gái bật cười. Cái Hạnh nhỏm dậy, mướt mát mồ hôi. Nó không muốn bị tống cổ ra khổi đây, vì thế. Nó hy vọng thằng Khang và thằng Tài sẽ không khai nó ra. Nó miên man sợ hãi, nhưng cũng không quên lắng tai nghe chuyện.

-         Sao hai bạn lại đến trốn trong đây. – Hai đứa con gái đồng thanh.

-         Trốn? – Thằng Tài sợ sệt hỏi lại.


-         Ừ – Một đứa con gái đáp lại.

-         Chúng tôi ở đây! – Thằng Khang lắp bắp.


-         Ở đây? – Chúng lại đồng thanh

-         Ừ, chúng tôi là trẻ lang thang – Tài ủ rũ.

Giờ thì hai đứa con gái đã hiểu ra, tại sao lại có sự xuất hiện của thằng Khang, thằng Tài. Chúng tỏ ra thông cảm. Phía bên, cái Hạnh đưa tay gạt mồ hôi, nghe chuyện.

-         Có hai người

-         Không, còn người thứ ba.

Tim cái Hạnh run lên bần bật. Nó tức giận, khi thằng Khang và thằng Tài lại khai ra nó. Thằng Tài lấy tay đẩy đổ tấm gỗ chắn giữa và chắn trước. Cái Hạnh đã bịt kín mặt. Thằng Khang dứt khoát:
-         Trốn tránh gì nữa, có bị đuổi, thì ba đứa mình phải đi cùng nhau chứ!

Cái Hạnh bỏ tay che mặt. Nó nhìn thằng Khang, thằng Tài, và hai đứa kia. Đứa con gái hay nói lại lên tiếng:

-         Đừng sợ, sẽ chẳng ai đuổi mấy người ra khỏi đây đâu!

   Cái Hạnh có vẻ vui lên. Hai đứa kia chạy lên. Lúc sau,hai đứa kia đã kéo cả đám bạn của chúng xuống làm quen với bọn thằng Tài. Chúng trở lên vui vẻ hơn bao giờ hết. Trong khi nhiều người hắt hủi chúng, xa lánh chúng. Vậy mà, có mấy đứa trẻ ở khu trung cư này lại chịu làm bạn với chúng. Chúng thấy bất ngờ, và rất hạnh phúc.

   Trưa hôm đó, bọn trẻ ở khu trung cư đã mang đồ ăn xuống cho chúng. Từ trước tới giờ, chúng chưa bao giờ được một bữa no như vậy. Chúng rất sung sướng. Nhưng không vì thế mà chúng quyết định bỏ nghề ăn xin, để biến thành một lũ ăn bám lũ trẻ ở khu trung cư.

   Ngày hôm sau, chúng đi kiếm sống. Chúng mong, kiếm được một khoản kha khá, để có thể tiêu trong nhiều ngày, gúp thời gian nghỉ ở nhà mới của chúng sẽ lâu hơn. Chúng vừa đi, vừa ngắm nhìn đường phố. Đôi lúc, chúng còn nghêu ngao những bài ca không tên. Chúng tự đắc, thấy mình có năng khiếu âm nhạc. Trong đầu chúng lại vang kên những suy nghĩ, nếu chúng được đi học, có thể mai sau chúng sẽ trở thành một ca sĩ chuyên nghiệp, hoặc một nhạc sĩ tài ba. Nhưng đó là … “nếu”!

Chúng dừng bước, ngồi xuống lề đường. Chừng hai mươi phút, chúng đứng dậy, qua đường. Sang tới vỉa hè bên kia, chúng dạo bước trong phấm khích. Chúng gặp một người phụ nữ dắt theo một đứa trẻ. Rồi gặp một người đàn ông đang phì phèo điếu thuốc…và giờ, chúng gặp một đám trẻ khó nhìn và những lời bàn tán.

-         Lũ ăn xin hôi hám!
-         Lũ nhà quê, lang thang.
-         Thật xui xẻo.

  Thằng Khang tỏ ra tức giận với đám trẻ thành phố. Bọn chúng thật ngạo mạn và tỏ vẻ này nọ. Thằng Khang cố nuốt đi cơn giận, cố không cho hình ảnh của đám trẻ kia lọt vào mắt. Nhưng ngược lại, tai nó mỗi lúc nghe một rõ về những lời bàn tán không hay. Nó trợn mắt rồi lớn tiếng:
-         Bọn…mày…nói…xong…chưa?

Đám trẻ thành phố nghoảnh mặt quay lại. Tiến đến gần bọn thằng Tài. Thằng cao to nhất bọn giọng hống hách:

-         Đứa nào vừa nói. Tao nghe chưa rõ!

Thằng Khang hung hăng:

-         Là tao! Tao hỏi, mày nói xong chưa?

Thằng Khang vừa dứt lời, bọn trẻ thành phố bật cười. Một thằng khác lên tiếng:

-         Khá…khen ! hăng quá nhỉ?

Thêm một thằng chen vào nói:

-         Thật buồn cười, lũ nhà quê…không, nói đúng hơn là lũ lang thang rách rưới mà cũng dám lên tiếng với bọn này hả.

Thằng Tài và cái Hạnh can ngăn. Nhưng thằng Khang vẫn cứ gây lộn:

-         Dám chứ sao không? Một lũ thối mồm!

Bọn trẻ thành phố bực tức. Thằng cao to nhất lại lên tiếng:

-         Nói cũng hay gớm, thế rút cuộc chú em thích gì?

Giọn thằng cao to có vẻ hung hăng hơn lúc nãy. Nhưng cũng không làm thằng Khang hoảng sợ. Nó vênh mặt rồi đáp:

-         Tao chẳng muốn gì, ngoài mong muốn, chúng mày đừng ngứa mồm!

Chúng lại cười. Thằng Khang thấy bọn này thật nhí nhố, nó ra hiệu, rồi bọn thằng Tài cũng bỏ đi. Thấy vậy, thằng cao to với giọng gọi:

-         Ê, định bỏ đi dễ dàng thế sao?

   Thằng Khang không thềm nghoảnh mặt đáp lại. Bọn trẻ thành phố chạy đến, chúng đẩy thằng Tài và cái Hạnh sang một bên, rồi nhảy vào đánh thằng Khang tới tấp. Thằng Khang kháng cự, nhưng đám kia có vẻ mạnh tay, thế nên nó đành chịu đòn. Cáo Hạnh đứng ngoài, biết không thể can ngăn, nên nó la hét om sòm.

   Mọi người chạy đến. Bọn trẻ thành phố bỏ chạy. Chúng vừa đi vừa quay lại hứa hẹn:

-         Nếu gặp lại, bọn bay sẽ nhừ đòn!

Thấy thằng Khang nằm dưới đất, mọi người hỏi thăm rồi cũng bỏ đi. Vất vả lại dồn xuống đôi vai của thằng Tài và cái Hạnh. Hai đứa đỡ nó dậy, dìu nó về căn nhà mới.

  Dường như càng về cuối đông, thời tiết càng lạnh. Đã mấy hôm rồi bọn thằng Tài không ra ngoài kiếm sống. Chúng cứ tưởng, mỗi bọn chúng được nghỉ. Vậy mà, mấy đứa trẻ trong khu trung cư chúng cũng được nghỉ học. Đó là lý do tại sao, mà khu trung cư hôm nay lại vui vẻ, náo nhiệt đến vậy. Trên tầng, bọn trẻ đang vui đùa, thì dưới gầm cầu thang, bọn thằng Tài cũng lớn tiếng nói chuyện.

   Chúng không lo nói to, sẽ bị  người ta phát hiện nữa, vì người ta đã biết sự có mặt của chúng ở đây. “họ rất tốt bụng”  - Chúng nghĩ vậy, không chỉ họ không tống chúng ra khỏi đó, mà họ còn thắp một bóng đèn dưới đó, tiện cho sinh hoạt của chúng vào mỗi tối. càng nghĩ, chúng lại càng thấy hạnh phúc, khi chúng được người ta quan tâm đến thế.

   Mấy hôm nay, chúng còn được hòa vào một niềm vui, mà chúng chưa từng mơ ước. Chúng không phải đóng tiền, không phải đến trường, hay đi bất kỳ chỗ nào, vậy mà chúng vẫn được học chữ, chúng sướng và tỏ ra rất hứng thú.

  Thời gian chúng được học không đều đặn. Thế nhưng, chúng luôn tỏ ra chúng là những học sinh ngoan. Lúc rảnh rỗi, chúng vẫn mở vở,( những quyển vở, mà bọn trẻ trong khu trung cư tặng cho chúng) để luyện viết. Nếu không, chúng cũng đem ra những quyển sách, học đánh vần.

     ….Chúng vẫn đi kiếm sống. Hôm nay chúng cũng không ngoại lệ. Chúng đã chuyển địa điểm ngồi tới năm lần, vậy mà cũng không có ai cho chúng lấy một đồng. Chúng biết không thể trông mong vào người qua đường, nên chúng tỏ ra rất chăm chú vào những quyển sách mang theo. Vì vậy, chúng chẳng bận tâm gì tới những thứ xung quanh.

Từ xa, một chiếc xe đạp phóng đến, đỗ lại trước mặt chúng. Chúng giật mình, nhưng không để ý. Người trên xe, bỏ tiền vào ống của chúng, nhưng không bỏ đi. Cái Hạnh thấy lạ, được một lúc, người cho tiền vẫn đứng đó. Lúc bấy giờ cái Hạnh mới lên tiếng:

-         Bỏ tiền xong rồi thì đi đi!

Người cho tiền đáp lại:

-         Cũng định đi, nhưng chưa biết mặt, kéo quyển sách xuống đi!

Thằng Tài gắt:

-         Người cao sang. Phải chú ý đến những người cao sang, bận tâm đến bọn ăn mày để làm gì.

Cái giọng quen thuộc lại vang lên:

-         Vậy sao? Không nhìn tôi thì nhìn xem trong ống có cái gì.

Bọn thằng Tài trố mắt nhìn vào trong ống, tay vẫn che quyển sách trên mặt. Ba đứa sốc. Số tiền trong ống quá lớn, chúng bỏ sách xuống chưa kịp rối rít, thì lại…sốc. Là cái Thảo. Chúng trố mắt lên nhìn, miệng há hốc. Cái Thảo cười hỏi:

-         Mấy người dạo này lạ quá!

Thằng Khang cười:

-         Lạ gì?
-         Thì đấy..quyển sách đó…đọc chăm chú quá! Mà mấy người biết chữ bao giờ vậy?

Cái Hạnh gượng cười:

-         Chuyện dài lắm. Đỗ xe vào đây đã!
Cái Thảo gạt chân chống, rồi ngồi vào lề đường. Nó nhanh nhảu hỏi tiếp:

-         Ờ, sao chỉ có ba người. Hiếu đâu?

Nhắc đến Hiếu mặt mày chúng ủ rũ, chúng buồn. Cái Thảo lại nhanh nhảu:

-         Sao không nói gì vậy? À, chắc nó lại bắng nhắng, chạy đi đâu rồi phải không?

Thằng Tài lúng túng.

Ờ …ờ…đúng rồi. Nó vừa đi đâu đấy mà!

Cái Thảo xua tay:

-         Mấy người nói dối. Nhìn mặt mấy người là tôi biết rồi. Có chuyện gì phải không?

Cái Hạnh chối:

-         Đâu có…nó chạy đi đâu mà!

Cái Hạnh vừa dứt lời. Cái Thảo buồn bã:

-         Nhìn mấy người là tôi biết mấy người nói dối rồi! Không nói. Tôi về đây!

Thằng Khang xua tay:

-         Ấy…ấy…đừng…vội…gì…chứ…

 Chúng bắt đầu kể lại mọi chuyện diễn ra ngày hôm ấy. Bọn thằng Tài như sắp khóc, còn cái Thảo cũng rơm rớm. Chúng thẫn thờ được một lúc, thì cái Hạnh vội nói:

-         Thôi, chuyển sang vấn đề khác đi, mà sao Thảo cho bọn tớ nhiều vậy!

Vừa nói cái Hạnh vừa móc trong ống ra tờ một trăm nghìn. Nó rúi vào trong tay cái Thảo rồi nói:

-         Cầm lấy đi, bọn Hạnh không nhận đâu. Dạo này, người ta tốt, toàn cho bọn Hạnh đồ ăn thôi.

Cái Thảo gạt tay, dúi lại tờ một trăm nghìn vào tay cái Hạnh, nó gượng cười rồi nói:

-         Đừng từ chối, không Thảo biết ăn nói thế nào với mẹ!

Bọn thằng Tài rơm rớm. Thằng Khang nhỏ nhẹ:

-         Vậy Thảo chuyển lời tới bác. Cho bọn tớ cảm ơn nhé!

Cái Thảo vui vẻ:

-         Không có gì. Mà sao lại khóc nhỉ? Vui lên nào, có mấy khi được gặp nhau như thế này đâu?

Chúng cùng cười. Chúng rôm rả bàn tán chuyện. Bọn thằng Tài vui vẻ khoe được học chữ, cái Thảo động viên chúc mừng… chúng nói chuyện rộn vang cả góc phố…


Vậy là một ngày lại qua.